Hôm nay, chiếc diều tôi mua ở sân ga đã về.Hôm đó là chủ nhật, trời mùa xuân ấm áp, có gió nhẹ. Khi con trai tôi nhặt được con diều, nó tự nhiên vui mừng khi nhận được nó. Anh ấy vui vẻ mở nó ra, cài đặt nó và chúng tôi đi thả diều trên cánh đồng lúa mì ở phía đông.Đây là lần đầu tiên tôi thả diều trong đời.
Con trai tôi còn nhỏ nên giao cho tôi nhiệm vụ thả diều. Trong trí nhớ của tôi, con diều phải khởi động trước khi nó có thể bay. Tôi đã thử nó hai lần, nhưng nó không xảy ra.Lẽ ra tôi nên nới lỏng dây khi đang bay và con diều đã bay lên. Tôi để sợi dây vào bánh xe, và nó lắc lư lên trên khi sợi dây lớn dần, cho đến khi tôi làm cho sợi dây trở nên thật dài. Nó bay rất cao và chúng tôi nhìn nó ngày càng cao hơn trong mắt chúng tôi. Chúng tôi reo hò vui vẻ, có vài đàn chim bay tới định tranh giành với nó nhưng tất cả đều bay đi từ bên dưới.Mẹ ơi, nó bay cao quá, không loài chim nào có thể bay cao bằng nó.Mẹ ơi, mẹ có vui không?Con trai tôi ngước mặt lên hỏi tôi.Tôi nói: Tôi rất vui, đây là lần đầu tiên tôi thả diều thành công như vậy.Hãy đến và thử kéo sợi chỉ.Người con trai nói: “Không, để con đi và con xem xét”.Anh ta đang tìm đá trên cánh đồng lúa mì.Tôi nói: Đó không phải là con diều bạn muốn mua sao?Người con nói: Ừ, con mua cho bố.Bạn có hạnh phúc không?Mẹ ơi, mẹ có thấy viên đá con tìm thấy có đẹp không?Tôi nhìn những viên sỏi anh ấy cầm trên tay. Họ thực sự khá đẹp.Tôi mỉm cười và nói: Trông ổn đấy.Anh ấy nói: Thế thì tôi sẽ tìm cho em nhiều viên đá đẹp.Khi lớn lên, tôi mua rất nhiều viên ngọc bích đẹp cho mẹ (bố biết tôi thích ngọc).Tôi nhìn anh với một nụ cười tò mò: Anh đang nghĩ gì trong cái đầu bé nhỏ của mình cả ngày vậy?... Anh nói: Con yêu mẹ.Tôi biết mẹ tôi thích ngọc.Khi nào lớn lên em sẽ kiếm tiền cho anh tiêu.Mua rất nhiều ngọc.Ồ!Ồ!... Khi nào em lớn lên hãy dẫn anh đi xem ngọc nhé.Anh nói mà không cần suy nghĩ: Được rồi, anh sẽ đưa em đi cùng.Có những tảng đá đẹp ở nơi đó phía trước. Tôi sẽ đi tìm họ cùng anh, được chứ?Anh chỉ vào một nơi xa về phía nam, nơi anh và bố từng chơi một mình và nhặt đá.Ở đâu cũng vui, miễn là anh vui, tôi nói: Được.Tôi đang cầm con diều đang bay, còn anh ấy đang nắm tay tôi, lè lưỡi kể lại những chuyện xảy ra ngày hôm đó.Con diều được tôi giữ và di chuyển theo hướng chúng tôi đang đi.Nó nhảy múa thỏa thích trên bầu trời xanh, mỉm cười và nhìn chúng tôi. Chúng tôi nhìn nó và nhìn bầu trời xanh. Bạn thấy đấy, tuy là một con diều nhỏ nhưng nó có thể được gió điều khiển để thẳng dây lên trời cao. Nó tiếp tục phát hành dòng. Con diều được kéo thẳng lên trời. Con diều rất đẹp nhưng nó cần sức gió. Gió là điều kiện tiên quyết, nhưng gió cần sự kiểm soát của Chúa... Người mẹ cảm thấy lời nói của con thật ấm áp và cảm thấy tất cả những điều này là hạnh phúc, nhưng tất cả những điều này không thể tách rời khỏi sự kiểm soát của Chúa.Có người có thể nói: Đứa trẻ lớn lên sẽ khác và quên mất những gì mình đã nói.Trên thực tế, cuộc sống có nhiều hiện tại, nhiều tương lai và nhiều ngày trong đời. Tôi chỉ cần được nhìn thấy và nắm bắt được niềm hạnh phúc lúc này. Ai có thể đoán trước được tương lai tôi sẽ hạnh phúc hay không?Ít nhất tôi đã cảm nhận được và trân trọng niềm hạnh phúc đang diễn ra trong cuộc đời mình hiện nay.Trong khi tôi hạnh phúc với con trai mình, tôi nhận được niềm hạnh phúc nhân đôi và niềm hạnh phúc nhân đôi. Nó không chỉ mang lại cho con trai tôi niềm hạnh phúc mà còn bù đắp cho niềm hạnh phúc mà tôi đã thiếu hụt thời thơ ấu. Tôi cũng nhận được ân sủng và phước lành khi biết những việc làm của Chúa.Tôi nghĩ hạnh phúc của đời người được tạo thành từ nhiều điểm hạnh phúc chứ không phải điểm hạnh phúc cuối cùng.
Nắng khắp nẻo đường, ca hát khắp nẻo đường, niềm tin vào Chúa, biết mình và Chúa từ mọi góc cạnh của cuộc sống, tôi cảm thấy đây là niềm hạnh phúc lớn nhất của mình!
Cảm ơn Chúa, mọi vinh hiển thuộc về Chúa!
Lời bài hát: Diều, dây, người, dây nối diều và người lại với nhau. Khi người đi thì diều di chuyển, khi người dừng lại thì diều sẽ không bay xa.Nếu diều rơi khỏi dây hoặc người rơi khỏi dây, sự kết nối giữa diều và người có thể bị mất.Với sợi chỉ này, con diều không bao giờ rời dây và con người không bao giờ rời dây. Dù ở xa đến mấy, chúng ta cũng có thể thấy khi nào nên gặp, gặp khi nào nên gặp, gặp khi nào nên gặp...