Trên những con phố đô thị sầm uất,
Đèn neon nhấp nháy, người đi bộ vội vã,
Mỗi giây là một mảnh thời gian,
Dưới chân chúng tôi, lặng lẽ đi qua.
Nắng buổi sáng ấm áp và dịu dàng,
Nhẹ nhàng đánh thức thế giới đang ngủ yên,
Mỗi tia sáng là sự khởi đầu của hy vọng,
Đang lặng lẽ nở hoa trong lòng chúng ta.
Giấc ngủ trưa, bóng cây nhảy múa,
Gió thổi qua mặt tôi,
Mỗi khoảnh khắc là một bức tranh bình yên,
Trong mắt chúng tôi, nó lặng lẽ đóng băng.
Bầu trời đầy sao vào ban đêm thật sâu lắng và huyền bí,
Điểm xuyết những ngôi sao, như một giấc mơ,
Mỗi người là một tầm nhìn cho tương lai,
Trong tâm trí chúng tôi, nhấp nháy lặng lẽ.
Trong sự thay đổi liên tục này,
Ta nhặt những mảnh thời gian
Họ ghép lại cuộc đời chúng ta,
Có tiếng cười, nước mắt, ước mơ và mất mát.
Chúng ta lớn lên trong những mảnh vỡ của thời gian
Học cách trân trọng, học cách buông bỏ,
Học cách tìm ra sự bất biến giữa những thay đổi,
Tìm sự vĩnh hằng trong vô thường.
Mỗi bình minh và hoàng hôn,
Tất cả đều là phép rửa của cuộc sống,
Chúng ta chèo thuyền trên dòng sông thời gian,
Hãy dũng cảm tiến về phía bến bờ xa lạ.
Những mảnh thời gian ghi lại dấu chân của chúng ta,
Mỗi khoảnh khắc là một câu chuyện độc đáo,
Chúng tôi viết những bài thơ của riêng mình trong đó,
Cho đến trang cuối cùng, lặng lẽ khép lại.